Sắc mặt Lão Ngô cứng lại, trong mắt thoáng qua một tia ngượng ngùng. Hô hấp gấp gáp hơn vài phần, cuối cùng lão thở dài, lắc đầu nói: “Được rồi, không giấu được ngươi. Ta... ta quả thật đã lén thử luyện qua.”
Ngừng một lát, lão gượng cười nói: “Năm xưa ta từng thề sẽ chăm nom hậu nhân của hắn, truyền công pháp cho hậu nhân của hắn tu luyện. Tuy hắn đã nói với ta rằng công pháp của gia tộc hắn, kẻ không mang dòng máu ấy thì không thể luyện, nhưng dù sao trong lời thề cũng không nhắc tới việc đó. Bởi vậy, ta lén thử tu luyện một phen, cũng không tính là bội ước.”
Trần Ngôn không đáp, chỉ mỉm cười nhìn Lão Ngô.
Lão Ngô cười khan một tiếng, rồi sắc mặt dần trở nên nghiêm nghị.




